CN Hà Nội: Tổ 14, phường Yên Nghĩa, quận Hà Đông, Hà Nội (gần Nhà văn hóa tổ 14) Hotline: 0948.620.085 CN Đà Lạt: Số 9 Trần Cao Vân - Phường 12, TP Đà Lạt Hotline: 0908.275.866 CN Gia Lai: 735 Phạm Văn Đồng - P Yên Thế - TP Pleiku Hotline: 0913.069.939 Tại Quảng Nam: Tam Quang, Núi Thành, Quảng Nam Mười Năm Không Xa Được 8.38/10 từ 4 phiếu bầu. Truyện Mười Năm Không Xa,một cô gái trẻ tuổi yêu thầm một người đàn ông lớn hơn hơn mình rất nhiều tuổi, đáng lẽ độ tuổi của cô phải thích những người con trai thanh niên thì mời phải nhưng nay sở thích của cô lại không giống như những người con gái khác. 1 củ hành tím , 3 tép tỏi và 1/2 củ gừng bạn bóc sạch vỏ, sau đó cắt nhỏ, không cần cắt nhuyễn. Cách khử mùi hôi thịt heo hiệu quả. Cách 1: Chỉ cần rửa sạch miếng thịt, thả vào nồi nước sôi khoảng 2 - 3 phút thì tắt bếp, vớt thịt ra, đổ nước luộc sơ đi, rửa ContentsHiện tượng màn hình iPhone bị nhiễu1. Nguyên nhân màn hình iPhone bị nhiễu2. Cách khắc phục nhiễu màn hình iPhoneTổng hợp trên Youtube 4 Bước sửa màn hình Laptop bị mưa và đốm (Hướng … Bên cạnh ứng dụng làm đồ trang trí cho các văn phòng, nhà ở, cây còn có nhiều công dụng thiết thực như đuổi muỗi, giảm căng thẳng, tăng cường trí nhớ, chữa bệnh,.. nhờ vào tinh dầu và hương thơm. 1. Đặc điểm cây hương thảo Vay Tiền Nhanh Ggads. Cast Bai Bai He, Bai Yu Fan, MichaelChen, Cao Xi Wen, Xiaoyi Chen, Dong Jie, Dong Si Yi, Dong Yong, Guo Xiaodong,Guo Xiao Dong, Hao Rong Guang, Hou Yong, Huang Zhi Zhong, Jiao Jun Yan, Kang Ai Shi, Michelle, Gallenvaw,Gallen Lo, Li Kun Lin, Lin Yi, NieYuan, Yue Shen, Ireine Song, Seven Tan, Tian Xiao Jie, Tian Yu, Nick Wang, Wang Lei, Wan Peng, AmelieXu, Yao An Lian, Justin Yuan, Yang Le, YanNi, Yang Shuo, Yang Zi Shan, Zhang Huiwen, Qiqi Zhou, Zhu Tian, Zhu Yan Man Zi, Zhai Zilu,Di Zi Lu, Yu Yao Mỗi ngày, Khúc Tích đều tăng ca đến ra, công việc của Khúc Tích không hề bận rộn đến thế, một cô gái trẻ mới hai mươi hai tuổi, ai cũng thích dành phần lớn thời gian để dạo phố, cùng cô bạn Lượng Lượng đi mua sắm, nhưng Cốc Ngôn đều làm việc tới khuya, mà cơ hội được gặp anh, chỉ là lúc cả hai cùng đi thang hồ sinh học của Khúc Tích rất chuẩn, đúng thời gian, cô sẽ mang cho Cốc Ngon một cốc trà nóng. Đây là thói quen cũng là sự kiên trì của đầu, Cốc Ngôn đối với hành động này rất cảm kích, môt cốc trà nóng, có thể làm cho anh cảm thấy thư thái trong đống văn kiện ngập đầu, nhưng kể từ khi Khúc Tích bày tỏ tình cảm với anh, cốc trà dù có chuyển từ nóng sang nguội ngắt, anh cũng không chạm vọng! Khẳng định là có. Nhưng Khúc Tích nghĩ, cho dù bây giờ anh không uống nhưng không có nghĩa tương lai anh sẽ không thích, ít nhất, cô cũng lưu lại được chút gì đó trong anh, nó đem lại cho cô cảm giác mình tồn tại trong thế giới của nhàng đẩy cửa phòng làm việc của Cốc Ngôn, Khúc Tích mang trà đi vào. Hôm nay, Cốc Ngôn không giống ngày thường chỉ vùi đầu vào đống tài liệu, mà anh đang đứng bên cửa sổ, tầm mắt nhìn về phía thành phố, vừa ngắm cảnh đêm vừa gọi điện thoại. Khúc Tích nhẹ nhàng đi tới bàn làm việc của anh, nghe thấy Cốc Ngôn trả lời điện thoại “ Uhm, tùy ý lựa chọn quán ăn. Tối mai tôi sẽ đến.”Tay Khúc Tích hơi run run, nước trà bắn lên tay cô làm cho làn da trắng nõn chuyển sang màu đỏ. Cốc Ngôn quét mắt nhìn cô một cái, ánh mắt của anh lạnh lẽo khiến người ta có cảm giác rét run. Khúc Tích cố nén cơn đau rát, đem đặt cốc trà lên bàn anh, rồi sau đó im lặng ra ngoài, trước sau cô không hề gây ra tiếng lại ghế ngồi, cổ tay Khúc Tỉnh đỏ ửng vì bỏng, ánh mắt cô nhìn về một phía, rất chăm chú. Ngây người ngồi đó một lúc lâu, chợt thấy đèn phòng làm việc của Cốc Ngôn tắt, Khúc Tích mới giật mình, khôi phục lại tinh thang máy, nhấn số tầng đi xuống, Khúc Tích cố tỏ ra bình tĩnh “ Chú Ngôn, chú đi xem mắt sao?.”“ Khúc tiểu thư, chuyện này không liên quan tới cháu.”Khúc Tích cố chấp lên tiếng “ Không liên quan thì không liên quan, dù sao tôi cũng sẽ phá hỏng nó.”Cốc Ngôn có chút phiền não, quét mắt nhìn cô “ Cháu? Dựa vào cái gì?.”Khúc Tích ngẩn người, câu nói của Cốc Ngôn như tảng đá nghìn cân đè nặng xuống trái tim cô, ngay cả một tia hy vọng anh cũng tàn nhẫn dập tắt nó. Mỗi lần cô bày tỏ, Cốc Ngôn đều nhẫn tâm cự tuyệt. Bởi vì anh không muốn cho cô một thân phận, cho nên ngay cả quyền lợi ghen tuông, cô cũng không có. Nhưng việc cô thích anh, là chuyện của cô!Cô cúi đầu nhìn mũi chân của mình, đến khi thang máy dừng, cô mới ngẩng đầu nhìn bóng dáng của Cốc Ngôn, cười nhạt “ Lấy tư cách là tôi thích chú.”“ Tình cảm dễ dàng nói ra như vậy, cháu chắc chắn chứ?.” Cốc Ngôn bỏ lại câu nói ấy, lạnh lùng xoay người rời thang máy chậm rãi khép lại, trong chiếc hộp hình chữ nhật chật hẹp, chỉ còn lại Khúc Tích, cô nắm chặt lấy tay mình, giống như đây là căn bệnh thường xuyên phát tác, đau đớn đã là một thói tấm thủy tinh của thang máy, hiện lên gương mặt thất vọng của Khúc Tích, nụ cười nhàn nhạt, cô nhỏ giọng nói “ Kỳ thực ... Không dễ dàng như vậy.”Sao có thể dễ dàng! Thoạt nhìn thì rất đơn giản nhưng chỉ người trong cuộc mới biết, khó khăn đến nhường nào. Đứng trước mặt người mình yêu thầm, đem tình yêu trong suốt sáu năm đưa ra ánh sáng, thẳng thắn bày tỏ, nào có dễ dàng như Tích buông thõng hai tay, rũ bỏ sự tự tin của mình, cô giống như đứa trẻ phạm lỗi bị quở trách, không biết phải làm sao, tay trái lo sợ không yên, tay phải bứt rứt vì bối rối, cô đem theo nỗi thất vọng ra hôm sau, quả nhiên Cốc Ngôn đi xem mắt, đương nhiên Khúc Tích cũng bám theo sau để gây tượng xem mắt lần này của Cốc Ngôn là một cô gái đoan trang, nhìn thấy đối thủ Khúc Tích có chút bải hoải khóc không ra nhanh, cô lại khôi phục tinh thần thép của mình. Mặt dày đi tới bên cạnh Cốc Ngôn ngồi xuống, vừa lau giọt nước trong suốt còn đọng lại khóe mắt, vừa lạnh nhạt nói “ Chú Ngôn, tôi sẽ không làm chuyện xằng bậy. Tôi đã thay chú quan sát, người con gái này không hợp với chú, cô ấy quá yếu đuối lại ít nói, hai người ở cùng một chỗ mười năm sẽ không nói quá mười câu.”Suy nghĩ của cô, rất giống với tâm tư của Cốc Ngôn trầm mặc uống cafe, sau đó lạnh lùng lên tiếng “ Đối tượng xem mắt trong mấy ngày tới, chắc cháu đã giúp tôi đuổi hết đi rồi.”Cốc Ngôn cũng không phải là người cuồng yêu, chuyện đi xem mặt bởi vì áp lực gia đình. Anh cũng không phải là người dễ dàng nói câu yêu, nhưng khi yêu thì tổn thương dù có nhẹ đến đâu, cũng khiến anh đau đến tận xương tủy. Cũng như với người bạn gái trước đây, anh cũng từng yêu người con gái ấy, sau khi biết mình bị phản bội, anh cũng trải qua một quãng thời gian khó nữa, anh không phải là người dễ dàng biểu lộ cảm xúc của mình, luôn cố gắng tỏ ra là một người mạnh mẽ, cho dù đổ máu anh cũng sẽ âm thầm nuốt xuống, anh tuyệt đối sẽ không ở trước mặt người khác biểu lộ cảm xúc của nhìn, anh là một người đàn ông thành đạt, không bị rằng buộc, nhưng ai có thể hiểu được, tận sâu trong tâm trí của người đàn ông này đã tự mình giằng xé, tự mình dằn vặt những nỗi đau chỉ mình anh biết. Thời gian gần đây, anh cũng chán ghét những buổi gặp mặt mai mối kiểu này, rất may, anh đã có mũi tên’ sắc bén ngay bên cạnh, giúp anh loại bỏ tất cả những chướng ngại trước mắt. Cốc Ngôn cảm thấy rất hài Tích cảm nhận được anh không bài xích mình, tự mình tưởng tưởng rằng anh đã cho mình một đãi ngộ đặc biệt, từ nay, cho đến những ngày sau, cô sẽ giúp Cốc Ngôn giải quyết tất cả những người phụ nữ có ý định tiếp cận Ngôn không nói lời cảm ơn cô, Khúc Tích cũng không quan tâm, bởi cô đang chìm trong sự vui sướng do chính mình tạo ra, cô cho rằng, khoảng cách giữa cô và Cốc Ngôn đang dần được thu hẹp. Những cuộc hẹn xem mắt của Cốc Ngôn vẫn diễn ra như trước, chỉ có điều địa điểm đều được giấu kín không tiết lộ cho Khúc Tích, không tạo cơ hội cho cô đi quấy đã hạ quyết tâm, sẽ không để cô xuất hiện trong cuộc hẹn của Tích tạm thời án binh bất động một thời gian, rốt cuộc có một ngày, cô lặng lẽ tìm cơ hội tiếp cận Cốc Ngôn ở bãi đỗ xe. Mai phục mất một ngày, vốn định chờ tâm tình Cốc Ngôn tốt lên mới dám nói chuyện không nghĩ tới cô đã ngủ ở trong xe từ lúc khi cùng ăn tối, Cốc Ngôn lái xe đưa đối tượng xem mắt về nhà. Đi được một đoạn đường, Khúc Tích tỉnh ngủ, cô nửa tỉnh nửa mê mở mắt, từ ghế sau nhổm ngồi ở ghế lái phụ, thông qua gương thấy một cô gái tóc tai bù xù đột nhiên nhổm dậy, nhất thời kinh ngạc, hét lên một tiếng chói tai, Cốc Ngôn phanh xe gấp, người ở phía sau cũng hốt hoảng hét lên, sau đó lại rơi vào trạng thái im con gái ngồi ở ghế lại phụ bị Khúc Tích dọa cho đến hoảng cả người, Cốc Ngôn trừng mắt nhìn Khúc Tích, anh tức giận đến không nói nên Tích dựa lưng vào ghế sau, nhe răng trợn mắt, sau đó lại tỏ vẻ đáng thương “Chú Ngôn, lái xe phải tập trung.”Cho dù hàng ngày Cốc Ngôn luôn tỏ vẻ bình tĩnh đến thế nào, thì ngay tại lúc này, gân xanh đã nổi hết lên trên trán, anh xuống xe, mở cửa xe phía sau kéo Khúc Tích ra, quát hỏi “ Cháu muốn như nào?.”“ Đến phá đám buổi xem mắt của chú.” Cô trả lời nhanh Ngôn nhíu mày, cô không quan tâm đến cơn giận đang dần bùng phát của anh, lớn tiếng “ Chú không thích tôi, cũng không cho phép tôi tới gần chú. Nhưng vì sao những người kia thì được, mà tôi thì không thể yêu chú?.”Cốc Ngôn ngẩn người, theo bản năng đáp lại “ Cháu còn quá nhỏ.”Khúc Tích lấy chứng minh thư, chỉ vào ngày sinh của mình, nói “ Tôi năm nay 22 tuổi, tính cả tuổi mụ là 23. Đã tốt nghiệp đại học, có công việc ổn định, có thể kết hôn sinh con. Hơn nữa, tôi còn thích chú, có chỗ nào không được?.”Cốc Ngôn cảm thấy phiền, không trả lời chỉ trầm mặc nhìn Khúc Tích, trong lòng anh giống như có cơn sóng nhỏ đang nổi giật mình, khoảng cách mười năm, anh không tưởng tượng được, mình sẽ vượt qua như thế Tích đối với anh cố chấp đến vậy, mà hiện tại, anh cũng ...Anh cũng ... Cốc Ngôn nghĩ tới điều ấy, cảm thấy có chút kinh ngạc.“ Chú Ngôn.” Khúc Tích tóm lấy ống tay áo, mặc kệ đang ở ngoài đường, làm nũng “ Chú thử xem, cho tôi một cơ hội.”Cốc Ngôn không thể hiêu nổi, sau mỗi lần anh lạnh lùng cự tuyệt cô, cô tiếp tục lấy lại dũng khí bám theo anh, lúc nào cũng có thể đứng trước mặt anh bày tỏ tình cảm của mình. Bỏ đi tôn nghiêm của mình, vứt đi sự tự tôn của một người con gái, yêu đến hèn cảm thấy tâm tư mình rối loạn, không cho phép chính bản thân mình nảy sinh tình cảm gì với Khúc Tích, theo bản năng anh tránh bàn tay của Khúc Tích. Nhưng đối với cô, tình huống như vậy xảy ra đã quá quen rồi, không có bất ngờ, cô chỉ nhìn chằm chằm vào anh, kiên quyết không chịu buông phụ nữ trong xe bị cô dọa đến ngất xỉu cũng từ từ tỉnh lại, cô ta nhìn trước nhìn sau, phát hiện Cốc Ngôn đang ở ngoài với người khác nói chuyện, liền tò mò xuống xe, hóa ra là một cô gái, tay cô gái ấy còn đang túm chặt áo Cốc Ngôn, đi đến gần lên tiếng “ Cốc Ngôn tiên sinh?.”Giọng nói này khiến cho Cốc Ngôn lấy lại suy nghĩ, anh gỡ từng ngón tay của Khúc Tích ra khỏi ống tay áo của mình, trở lại trong ta nhìn qua Khúc Tích vài lần, sau đó cũng quay trở về xe. Cửa xe khóa lại, Khúc Tích nghe thấy giọng người phụ nữ ngồi cạnh anh, hỏi “ Cô ấy là ai?.”“ Nhân viên trong công ty.”Toàn thân Khúc Tích khẽ run lên, cô chần chừ một lát, cuối cùng lấy hết dũng khí, đi tới cửa kính của xe “ Chú Ngôn, đừng bỏ rơi tôi.”Giọng nói của cô rất nhỏ, cách một lớp kính thủy tinh, Cốc Ngôn không nghe rõ, chiếc xe oto màu đen lạnh lùng biến mất trong Tích đứng ở ven đường, gió lạnh xoáy thẳng vào hốc mắt cô, nhìn lòng bàn tay trống rỗng, lại liếc nhìn con đường vẳng vẻ, than thở “ Tôi rất sợ bóng tối. Cho dù là nhân viên trong công ty, cũng không thể vứt bỏ như vậy. Huống chi ...”Huống chi, tôi thích chú, thì có lỗi gì chứ!Khúc Tích nghĩ, cô yêu Cốc Ngôn, nhưng tình yêu chỉ dựa vào cố gắng từ một phía, đôi khi sẽ không thể đến được khi đưa đối tượng xem mắt về nhà, mới giật mình nhớ lại, anh đã bỏ Khúc Tích trên đường vắng ít người qua lại, vào lúc nửa đêm như này rất khó đón xe. Thân gái một mình, cô sẽ về nhà bằng cách nào?Lúc ấy, anh bị lời tỏ tình của Khúc Tích làm cho tâm tư rối loạn, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện này, bây giờ nghĩ lại cảm thấy lo lắng cho cô, khuôn mặt anh trở nên trắng lái xe quay lại chỗ Khúc Tích, thấy cô ngồi xổm ở ven đường, giống như con chó nhỏ bị vứt Ngôn tiến lại gần cô, kéo người cô dậy, chạm vào bàn tay lạnh lẽo như đá của Khúc Tích. Trong lòng bỗng cảm thấy như bị lưỡi dao cứa phải, cảm xúc đau đớn không thể nào diễn tả được, cảm thấy chán ghét bản thân mình vô cùng, phải chăng là đau lòng, là không nỡ?Anh đưa Khúc Tích trở lại xe, cô một câu cũng không nói, chỉ ngoan ngoãn thắt dây an toàn, cô ngây người ngồi đó như cái xác không hồn.“ Ở đâu?.” Không biết nên nói gì với cô, Cốc Ngôn đành phải hỏi một câu rất ngu Tích trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng lên tiếng “ Chú Ngôn, về sau tôi sẽ không bám theo chú nữa, được không?.”Anh giật mình, nhưng không trả lời, câu hỏi của Khúc Tích tựa như bị anh nhấn chìm xuống biển sau, biến mất không có dấu vết.“ Chú đỗ ở bến xe công cộng là được.” Khúc Tích nói “ Không phải chỉ dựa vào chú, tôi mới có thể về nhà.”Cốc Ngôn vẫn trầm mặc, sắc mặt anh đã chuyển sang sắc xanh. Khúc Tích xuống xe, chào anh rồi xoay người đi, ngay cả một câu “Gặp lại” cũng không hôm sau, Cốc Ngôn đi làm không thấy hình bóng của Khúc Tích,i hỏi mới biết cô đã xin nghỉ ban đêm, anh giống như ngày thường, tăng ca đến khuya, chỉ có điều, lúc này đã không còn tiếng gõ cửa, không còn hương thơm phảng phất của cốc trà nóng, khiến cho đầu óc anh thanh tỉnh. Tràm ngâm một lúc, Cốc Ngôn buông bút, thất thần nhìn trang giấy trước mắt. Trung tuần tháng tư, Cốc Ngôn nhận được lời mời tới dự kỉ niệm ngày thành lập trường, đồng thời đảm nhận vị trí diễn thuyết tại trường cũ. Tất nhiên anh vui vẻ nhận bước lên bục giảng, Cốc Ngôn quét mắt một lượt, nhìn thấy những khuôn mặt trẻ đầy vẻ thanh xuân, chợt nghĩ, có một cô gái từng nói rằng thích nghe anh diễn thuyết, có lẽ mỗi lần cô đều đứng ở một góc, lặng lẽ nghe anh, chăm chú lắng nghe từng câu từng chữ, mang theo sự ngưỡng mộ trung thành dành cho còn hôm nay? Liệu cô ấy cũng sẽ tới đây?Nhiều người như vậy, sao Cốc Ngôn có thể tìm được bóng dáng của Khúc Tích, nhưng cô đã đến. Đứng ở phía sau cùng, chăm chú ngắm nhìn anh. Trường học này không chỉ là trường cũ của Cốc Ngôn mà còn là nơi Khúc Tích đã học, cô theo đuổi Cốc Ngôn bốn năm cũng là quãng thời gian học tập ở đây. Hiện tại, cô đã tỉnh ngộ, mục tiêu theo đuổi rốt cuộc cũng chỉ là mục tiêu, không nhìn Cốc Ngôn đối với Khúc Tích sớm đã thành thói quen, cô nghĩ, sớm muộn gì cô cũng sẽ từ bỏ Cốc Ngôn, nhưng ngày đó không phải là hôm nay. Cho nên, cô vẫn mặt dày tới buổi diễn thuyết sắp chấm dứt, Khúc Tích lặng lẽ rời đi, cô đi chào hỏi các giáo viên cũ trong trường. Ở trong văn phòng, có hai thầy giáo đang nói chuyện với nhau, thầy giáo Trịnh hỏi về công việc hiện tại của cô, Khúc Tích trầm mặc một lúc, cô mới trả lời rằng mình vừa từ chức.“ Người trẻ tuổi phải nếm qua cực khổ mới trưởng thành được.” Thầy giáo Trịnh khuyên bảo, Khúc Tích cũng không giải thích lí do vì sao mình từ chức. Ngồi lại chốc lát, Khúc Tích vừa đứng dậy rời đi, ngẩng đầu thì thấy hình bóng quen thuộc trước mắt, bỗng thấy choáng Ngôn cũng không nghĩ anh sẽ gặp cô ở đây, trong lòng có chút vui sướng, khóe miệng hơi cong lên, còn Khúc Tích thì hoàn toàn ngược lại, thấy anh, sắc mặt của cô trở nên trầm muốn nhìn thấy anh sao? Cốc Ngôn cảm thấy tức giận, mới chỉ xa cách không bao lâu, ngay cả nhìn thấy anh cũng không muốn?Hai người đều là học trò cưng của thầy giáo Trịnh, thấy Cốc Ngôn tới thầy vội vàng giới thiệu cho hai người làm quen, nhìn Cốc Ngôn nói “ Nha đầu kia trước đây rất ngưỡng mộ trò, ngày đầu tiên nhập học đã tuyên bố phải trở thành người giống Cốc Ngôn.”“ Thầy!.” Khúc Tích bỗng nhiên lên tiếng “ Hiện tại, em đã không còn suy nghĩ như vậy nữa.”Cốc Ngôn ngẩn người, lạnh lùng nhìn về phía Khúc Tích, đôi mắt của cô đã không còn nét linh động, sáng ngời như trước chợt thấy đau xót. Giống như ngày đó nhìn Khúc Tích xuống xe rời đi, một mình lẻ loi đứng ở bến đỗ xe trả lời của Khúc Tích khiến thầy giáo Trình có chút ngạc nhiên, vừa hay có học sinh đến tìm ông, thầy giáo Trịnh cùng học trò đi ra ngoài, văn phòng chỉ còn lại Cốc Ngôn và Khúc Tích. Bầu không khí trong văn phòng trở nên nặng nề và đầy xấu biết ngồi như vậy bao lâu, Khúc Tích đứng dậy, giống như trong phòng không có ai, một câu cũng không lên tiếng, xoay người bỏ Ngôn không diễn tả được cảm xúc lúc này của mình, tức giận pha lẫn đau thương. Điều duy nhất anh có thể làm lúc này chính là nắm chặt lấy tay của Khúc Tích, cô cúi đầu nói “ Cốc tiên sinh, chú có ý gì?.”Cốc Ngôn cũng không biết chính mình đang muốn gì, chỉ biết trách móc chính bản thân, suy nghĩ xao động là thế nhưng trên khuôn mặt anh vẫn hiện rõ vẻ bình tĩnh, giống như người lớn giáo huấn trẻ nhỏ “ Từ chức? Cháu cho rằng đây là trò chơi dành cho trẻ con chơi sao? Tình cảm sao có thể để ảnh hưởng đến công việc?.”Khúc Tích trầm mặc lúc lâu, cuối cùng ngẩng đầu nhìn thẳng vào ánh mắt của Cốc Ngôn, nói “ Tôi sáu năm thích chú, lấy chú làm mục tiêu phấn đấu, nhưng cuối cùng tôi phát hiện, dù tôi có đuổi theo chú sát như thế nào, bám dai dẳng như nào, nhưng khi vươn hai tay của mình ra cũng không chạm tới chú. Ngôn ... Cốc tiên sinh, tôi không dễ dàng từ bỏ công việc của mình, chỉ vì chú không biết, chú đối với tôi mà nói quan trọng đến như nào.”Cốc Ngôn sững sờ, lại nghe Khúc Tích nói “ Cốc tiên sinh, chú đã không thích tôi thì đừng lôi kéo như vậy.” Cô nói tiếp “ Tôi sẽ hiểu lầm.” Khúc Tích đè nén nỗi đau của mình cố tỏ ra bình tĩnh trước mặt Tích gỡ từng ngón tay của anh đang nắm chặt lấy tay mình, Cốc Ngôn lúc này mới biết được, trước đây anh đã nhẫn tâm với cô như thế Tích xoay người đi ra ngoài, thấy cô rời đi Cốc Ngôn cảm thấy trong lòng bỗng trống rỗng, anh nhẹ giọng nói “ Tôi thích ... Tôi muốn bắt đầu thích ...”Nhưng em đã rời mình đứng ở trong phòng, Cốc Ngôn chán nản vò đầu rồi lại nhanh chóng đi ra vào ngã rẽ, thấy cô nước mắt nước mũi tèm nhèm đang nhìn có động lực vô hình nào đó đang thúc đẩy suy nghĩ của dũng cảm tiến về phía Tích nói “ Anh ... Nếu anh theo đuổi em, em sẽ suy nghĩ.”“ Anh sẽ theo đuổi em.”__Hoàn__ ” Anh có thể thích em không, dù chỉ một chút thôi?”” Không thể.” Bọn họ lúc đó, kém nhau mười truyện “ Chúng ta chia tay đi.” Cách vách tường, giọng nói của người phụ nữ vang lên “ Em cảm thấy … chúng ta không thích hợp.” Hai lỗ tai của Khúc Tích dựng thẳng đứng, cách một vách ngăn, cô nhướng thân mình về phía trước lắng nghe cuộc đối thoại kia. Khúc Tích không dám gây ra tiếng động sợ sẽ bị phát hiện, cố gắng nhìn qua vách ngăn thấy bóng dáng người phụ nữ cùng với người đàn ông đang ngồi trước chiếc bàn nhỏ. Ngón trỏ của người đàn ông gõ nhẹ lên mặt bàn, im lặng rất lâu. Lâu đến mức khi Khúc Tích nhíu chặt mày, anh mới lên tiếng “ Vị huấn luyện viên thể hình kia gần đây vẫn khỏe chứ?.” Khuôn mặt của người đàn ông biểu cảm rất rõ rệt. Người phụ nữ nghe xong câu hỏi, cả người run lên. Cả hai trầm mặc một lúc lâu, người phụ nữ đứng dậy, dáng vẻ rất tức giận “ Cốc Ngôn, anh không nể mặt tôi, cũng không nên tự triệt đường lui của mình.”

muoi nam khong xa